Thứ Hai, 17 tháng 8, 2015

Người tình 1 ngày

Nghĩa khẽ chạm lên môi Hà Thương một nụ hôn tạm biệt. Anh lầm lũi bước đi, càng lúc càng xa Hà Thương. Nếu là 5 năm trước, chắc chắn cô sẽ chạy theo mà ôm anh từ phía sau.
Hơn 4 năm qua Hà Thương luôn nghĩ chắc chẳng bao giờ cô có thể yêu ai thêm được nữa. Hình ảnh, vóc dáng, hơi thở, thậm chí cả những tật xấu nho nhỏ của Dũng cũng đều khiến Hà Thương si mê. Cô tự thấy mình là kiểu người chung thủy, có đôi khi là cổ hủ. Đám bạn nói cô xinh đẹp, bao chàng theo đuổi, hà cớ gì cứ phải ôm khư khư một người đàn ông mà bỏ qua biết bao cơ hội khác. Ngay cả khi có xác định lấy Dũng đi chăng nữa thì cô cũng có quyền à ơi một vài người, vì “có mất gì đâu mà sợ”.
Dũng tốt và yêu cô chân thành. Anh chưa bao giờ bắt cô làm một điều gì mà cô không muốn. Nhưng có vẻ đúng là tình yêu của hai người bình lặng quá. Nó êm đềm như một dòng sông nhỏ, chẳng bao giờ cuộn sóng lớn. Kể ra như vậy cũng giảm đi phần nào sự thi vị.Nhưng đó là lối suy nghĩ của họ, còn Hà Thương không thích thế. Từ khi tốt nghiệp đại học, cô yêu anh và chỉ nghĩ tới một mình anh. Thậm chí bất cứ lúc nào rảnh rỗi Hà Thương đều mong đợi được gặp người yêu. Bạn bè vẫn bảo cô bị “nghiện người yêu”, nhưng cô chỉ cười. Yêu nhau 4 năm chưa bao giờ cô thấy chán cả. Có lẽ, cô cũng chỉ cần một tình yêu như thế thôi.
Ngày nhận được giấy mời họp lớp đại học, Hà Thương cứ băn khoăn mãi. Phải nói thật, thời đại học không có quá nhiều ấn tượng với cô. Có chăng chỉ là một vài kỉ niệm vu vơ, buồn man mác về mối tình hồn nhiên. Kể từ khi cô ra trường, cũng không phải cố ý nhưng lần nào họp lớp cô cũng bận. Cái chính là cô vẫn luôn muốn có Dũng đi cùng nhưng công việc của anh quá bận rộn. Đi một mình thì Hà Thương ngại và cảm thấy… sợ.
- “Năm nay lớp em kỉ niệm 5 năm ngày tốt nghiệp. Mọi người đều đi đông đủ cả, anh đi cùng với em nhé. Ai đến đó cũng có đôi, có cặp. Em không thể đi một mình được”.
- “Uhm, anh sẽ đi cùng em, mà bao giờ thế em”.
- “Thứ 7 tuần này anh ạ”
- “Thứ 7 à, vậy không được rồi… Mọi năm lớp em toàn họp vào ngày chủ nhật mà. Anh đã ước lượng, tính toán nghỉ ngày đó để đi cùng em rồi, thứ 7 tuần này anh có cuộc gặp gỡ quan trọng với đối tác, lẽ ra là chủ nhật nhưng anh tính theo mọi năm nên anh đã yêu cầu họ chuyển lịch. Giờ không thể đổi được”.
- “Vâng” – Hà Thương buồn tiu nghỉu nhưng cô chẳng thể trách gì anh được. Anh đã rất chu đáo, thậm chí còn nhớ lịch họp lớp của cô để mà sắp xếp công việc. Chỉ tại năm nay, thấy lớp trưởng báo lại có một vài bạn không thể đi ngày đó nên chuyển lên sớm hơn 1 ngày cho đông đủ. Đây không phải lỗi tại anh.
- “Em cứ đi đi, 5 năm rồi, cũng nên gặp bạn bè cho đỡ buồn chứ. Không khéo sang năm mình cưới nhau, rồi lúc đó em đang bụng bầu vượt mặt chả đi đâu được ấy chứ” – Anh nháy mắt lém lỉnh trêu cô.
- “Để em tính đã, đi một mình, ngại lắm”.
***
Cuối cùng thì ngày đó đến, Hà Thương quyết định đi cũng phần nhiều vì do Dũng thúc ép. Thú thật, chuyện đi một mình đã là một cái ngại nhưng quan trọng hơn cả là cô sợ nếu gặp lại người cũ ở đây, cô sẽ không biết phải ứng xử thế nào khi không có anh bên trọng.
Nghĩ lại chuyện năm xưa, cũng chẳng có gì to tát, chỉ là những cái nhìn nhau vụng trộm, một cái nắm tay và lời tỏ tình đêm chia tay thời đại học. Thế nhưng cũng phải mất hàng năm trời cô mới quên được mối tình nhẹ nhàng bâng quơ đó. Nó gây thương nhớ bởi vì có nhiều điều hối tiếc. Thế nên giờ gặp lại, cô mới sợ những rung động của tuổi 20 làm trái tim mềm yếu. Cô không sợ thứ tình cảm xao xuyến đó, mà chỉ sợ có nó khi cô đang chuẩn bị cưới Dũng.

 Người tình 1 ngày - 1
Nghĩ lại chuyện năm xưa, cũng chẳng có gì to tát, chỉ là những cái nhìn nhau vụng trộm, một cái nắm tay và lời tỏ tình đêm chia tay thời đại học. Thế nhưng cũng phải mất hàng năm trời cô mới quên được mối tình nhẹ nhàng bâng quơ đó. (Ảnh minh họa)
Nhưng rốt cục thì cô vẫn đi, không thể chỉ vì sợ một điều không rõ có xảy đến hay không. Cũng 5 năm rồi, cô muốn gặp lại những người bạn. Sáng hôm đó, vì cứ băn khoăn mãi không biết mặc bộ nào nên Hà Thương đến dự buổi họp lớp muộn. Cô không muốn gây chú ý bằng cách này nhưng người tính không bằng trời tính.
Khi cô đến, mọi người đã râm ran nói chuyện cùng nhau. Từng tốp, từng tốp hân hoan trò chuyện, thi thoảng lại có vài tiếng “rú” lên vui sướng khi nhìn thấy diện mạo mới của nhau. Hà Thương bẽn lẽn bước vào, cô cảm thấy ngại khi mình là người cuối cùng xuất hiện:
- “Chào Thương… Thương vào đi chứ, bữa tiệc sắp bắt đầu rồi”
Không cần quay lại, cũng không cần phải phỏng đoán hay nghĩ ngợi, cô biết đó là ai. Giọng nói này, tưởng như 5 năm có thể làm tan biến đi được nhưng thực tế không phải. Nó vẫn đầm ấm như cái ngày Nghĩa thì thầm vào tai cô nói lời yêu. Hai má cô đỏ ửng. Cô sợ nhất là khoảnh khắc này và thật tệ là nó lại đến sớm hơn nghĩ.
Hà Thương quay đầu lại, cô không dám nhìn vào đôi mắt Nghĩa, cô khẽ cúi đầu:
- “Chào Nghĩa, cũng tới muộn vậy”
- “Thương làm Nghĩa rất vui đấy, không cần nhìn mà cũng biết ai đang nói với mình. Xem ra, đúng là Thương chưa quên nghĩa thật nhỉ?”
Câu nói kiểu này càng làm Hà Thương thấy sợ hơn. Trái tim cô bắt đầu đập rộn ràng, cảm giác nghẹt thở. Nó chính xác là những gì 5 năm trước cô đã trải qua:
“À… mình có thể nhận ra giọng nói của tất cả mọi người trong lớp ấy chứ. Mình vẫn nhớ mọi người mà”
Nét mặt của Nghĩa hơi trùng xuống:
- “Uhm, đúng là Thương vẫn vậy. Thôi mình vào đi”
Hà Thương hiểu câu nói đầy ẩn ý đó của Nghĩa. Có vẻ như anh vẫn trách cô vì cái sự yếu đuối và hèn nhát không dám thừa nhận điều mình nghĩ. Chẳng phải năm xưa cũng chính vì sự trốn tránh này mà cuộc tình của họ không thành?
Bữa tiệc diễn ra khá vui, mọi người cười nói suốt. Nghĩa trưởng thành và chững chạc hơn xưa. Gương mặt của anh đẹp và thu hút. Hà Thương nhìn trộm Nghĩa và miên man nghĩ về những gì đã qua của tháng ngày sinh viên.
Ngày đó Thương yêu thầm Nghĩa nhưng những gì cô có thể làm là đứng từ xa trộm nhìn anh. Còn Nghĩa, anh chàng luôn tếu táo với tất cả mọi người, ngoại trừ cô. Anh luôn có một sự dịu dàng nhưng lại giữ khoảng cách đến kì lạ. Ở cái tuổi đó, hoặc là cô quá khờ hoặc là cô còn quá ngây thơ nên không thể hiểu nổi tình cảm Nghĩa dành cho mình là gì. Tại sao anh có thể thoải mái vui đùa bên những người bạn khác giới khác nhưng luôn giữ khoảng cách với cô?
Vì những suy nghĩ đó mà ngày chia tay, khi Nghĩa nói lời yêu và hỏi cô rằng: “Thương yêu tôi đúng không?”, Thương đã chối bay, chối biến. Cô cũng trả lời y như cách hôm nay vậy. Kể từ đó, Nghĩa ngắt liên lạc với cô. Suốt 4 năm họp lớp cô không hề đi vì sợ gặp lại Nghĩa.

 Người tình 1 ngày - 2
Vì những suy nghĩ đó mà ngày chia tay, khi Nghĩa nói lời yêu và hỏi cô rằng: “Thương yêu tôi đúng không?”, Thương đã chối bay, chối biến. (Ảnh minh họa)
- “Thật ngạc nhiên khi lại có thể gặp hai người hôm nay đấy. Gặp các bạn đúng là khó quá. Phải đến 5 năm, Nghĩa và Hà Thương mới đi họp lớp ấy nhỉ”
Cậu lớp trưởng đứng gần chỗ hai người mở đầu câu chuyện. Cả Hà Thương và Nghĩa đều ngạc nhiên, họ không biết rằng người kia cũng giống như mình. Cả hai bối rối ra mặt:
- “Uhm, tại mình bận quá” – Nghĩa và Hà Thương đồng thanh nói.
Sự tình cờ này khiến cả đám bạn cười như vớ bở còn hai nhân vật chính thì mặt đỏ tía tai.
- “Gớm, anh, chị đúng là hợp nhau. 5 năm rồi mà vẫn đồng thuận quá. Giá mà ngày đó hai đứa yêu nhau, có phải bây giờ chúng tôi được ăn cỗ cưới rồi không?” – Cậu lớp trưởng lại tếu táo.
Câu nói đùa này thực sự nguy hiểm với sự mong manh của Hà Thương. Gương mặt cô từ ửng đỏ chuyển sang tái mét, đôi mắt ầng ậc nước, tay cô run run… Sự thay đổi này của Hà Thương khiến Nghĩa nhận ra, anh chàng chuyển chủ đề ngay tắp lự.
Mọi người bị cuốn vào câu chuyện hài của Nghĩa. Anh vẫn như ngày xưa, cả đám chẳng bao giờ có thể tách ra khỏi sự hấp dẫn của Nghĩa. Còn Hà Thương, cô lặng lẽ ngồi ở một góc, nghe Nghĩa nói và nghe đám bạn cười.
Gần 7h tối, bữa tiệc tàn, mọi người nhanh chóng ra về. Ai cũng bận với gia đình… Hà Thương đi vào toilet để rửa mặt trước khi về. Lúc này, đám bạn có lẽ cũng đã về hết. Thực ra cô trốn vào đây là để không phải khó xử khi nói lời chào tạm biệt với Nghĩa. Cô định bụng khi tất cả về hết, cô sẽ về.
Hà Thương bước ra ngoài, bất ngờ có bàn tay kéo cô đi thật mạnh ra một góc của khu sinh thái nơi tổ chức buổi liên hoan. Sự kiên quyết và rắn rỏi của đôi bàn tay ấy khiến Hà Thương vừa run sợ vừa hồi hộp.
Nghĩa đẩy cô dựa vào một góc tường hoa và bắt đầu hôn. Hà Thương cũng không hiểu nổi vì sao cô lại im lặng để cho Nghĩa làm thế. Cô cũng bị cuốn vào nụ hôn cuồng nhiệt đó. Cô đứng buông xuôi đôi tay, mặc cho Nghĩa ôm ghì lấy mình mà hôn. Thế rồi cô cũng khẽ đưa bàn tay lên ôm lấy cổ anh. Có cảm giác, cô đang muốn mình là Hà Thương của 5 năm trước, một Hà Thương không phải người yêu Dũng bây giờ.

 Người tình 1 ngày - 3
Cô cũng bị cuốn vào nụ hôn cuồng nhiệt đó. Cô đứng buông xuôi đôi tay, mặc cho Nghĩa ôm ghì lấy mình mà hôn. (Ảnh minh họa)
Nụ hôn kéo dài không tưởng, anh rời bỏ làn môi cô trong mê dại:
- “Em nói đi, ngày đó em cũng yêu tôi đúng không?”
- “Vâng, em yêu anh”
Nghĩa bật cười, nụ cười có gì đó chua chát:
- “Em tệ quá. Tại sao 5 năm trước em không thú nhận điều này. Tại sao em lại phủ nhận lời tỏ tình của tôi? Tại sao bây giờ em không phủ nhận mà lại thừa nhận. Em cứ thích làm tôi đau đúng không”
- “Thương… Thương…”
Nghĩa lại hôn cô và chặn lại lời biện minh ấy. Thương ngây ngất thả hồn mình vào nụ hôn sâu tận vào tim ấy. Cô bỏ mặc mọi cảm giác bình yên khi bên Dũng để theo đuổi thứ cảm giác mơ hồ này.
Lần này, còn lâu hơn lần trước, Nghĩa rời bỏ bờ môi, đôi mắt anh sầu thảm:
- “Em tàn nhẫn thật đấy. 5 năm trước tôi đã phải khó khăn rất nhiều để nói yêu em, bởi vì em là một cô tiểu thư con nhà giàu còn tôi chỉ là gã trai tỉnh lẻ. Đám bạn có thể thấy tôi tự tin, cuốn hút nhưng thực tình trong lòng tôi rất sợ. Tôi sợ tôi không xứng với em. Tôi đã đành liều với chính mình vì tôi sợ nếu không nói, tôi sẽ mất em. Nhưng rốt cục thì em từ chối… Tôi biết, em không hờ hững với tôi nhưng sự mặc cảm khiến tôi chẳng còn đủ mạnh mẽ để ở bên em”
- “Thương xin lỗi… ngày đó, Thương cũng  yêu…”

 Người tình 1 ngày - 4
Ở trong đời, tình yêu giống như cơ hội, không nắm bắt khi nó đến, ngàn đời sau tiếc nuối cũng trôi qua mất rồi. (Ảnh minh họa)
Nghĩa đưa ngón tay đặt lên bờ môi của Thương:
- “Đủ rồi mà… Tôi hiểu là được, em đừng nói ra… Giờ thì khi về, em hãy phủ nhận mọi thứ về tôi với anh ấy nhé. Hãy nói chúng ta chẳng là gì cả. Hãy kể cho anh ấy nghe về buổi họp lớp nhí nhố với đám bạn. Nhưng… đừng nói với anh ấy về tôi. Coi như, chúng ta là người tình một ngày. Mọi thứ với tôi thế là đủ rồi. Tôi sẽ nhớ em nhiều lắm nhưng tôi thật lòng mong em hạnh phúc”
Nghĩa khẽ chạm lên môi Hà Thương một nụ hôn tạm biệt. Anh lầm lũi bước đi, càng lúc càng xa Hà Thương. Nếu là 5 năm trước, chắc chắn cô sẽ chạy theo mà ôm anh từ phía sau để mà níu kéo. Nhưng giờ Hà Thương thấy mình không được phép. Bởi vì có một người khác đang lặng lẽ giữ cô lại.
Bởi thế mới nói, ở trong đời, tình yêu giống như cơ hội, không nắm bắt khi nó đến, ngàn đời sau tiếc nuối cũng trôi qua mất rồi.

Người con gái tôi không yêu

Nằm bên cô ta, tôi thấy nhớ em da diết. Em – cô gái tôi không hề yêu!
Em làm cùng chỗ với tôi, cứ khờ khờ, dại dại làm sao ấy. Em vào làm sau tôi. Em trẻ măng, gương mặt đáng yêu nhưng hay buồn. Mà tôi thì chúa ghét đàn bà làm cái bộ mặt rầu rĩ. Cuộc đời vốn đã không dễ chịu, đừng tự tạo thêm cho mình áp lực mới phải. Vì thế, cho dù em đẹp, tôi cũng không ấn tượng với em.
- “Dạo này sao thế, em ấy ngon thế lại si mê ông như điếu đổ, sao không thử?”Đám đồng nghiệp trong công ty đồn em thích tôi. Nhưng tôi không quan tâm lắm. Chuyện như thế vẫn thường xảy ra. Tôi không vỗ ngực nhận mình hút gái, nhưng có lẽ cái tính khi thi thoảng hài hước, lắm lúc bất cần đời của tôi lại cứ khiến chị em nhao nhao lên. Một gã trong công ty có vẻ lấy làm lạ khi tôi không đoái hoài đến em, mặc dù em thích tôi và mặc dù em đẹp hơn cả tỉ lần những cô gái mà tôi từng yêu chơi, thậm chí là từng lên giường:
- “Không thích” – Tôi trả lời tỉnh bơ.
- “Sao thế, em ấy đẹp và ngây thơ mà”
- “Uhm, đẹp thật. Nhưng không muốn phải chịu trách nhiệm. Với tôi, yêu là một cuộc chơi mà ở đó hai người cùng chấp nhận luật. Em ấy có vẻ như không hiểu và tôi thì không muốn em ấy hối hận sau trò chơi đó”.

 Người con gái tôi không yêu - 1
Cuộc đời vốn đã không dễ chịu, đừng tự tạo thêm cho mình áp lực mới phải. Vì thế, cho dù em đẹp, tôi cũng không ấn tượng với em. (Ảnh minh họa)
Đúng là thế, đám bà yêu tôi thua em ấy cả triệu lần nhưng họ hơn ở một điểm: dám chấp nhận. Họ cũng không thiết tha và mong đợi gì tình yêu này cả. Tôi có thể đến và đi. Tôi không sợ phải chịu trách nhiệm nhưng tôi sợ phải chịu trách nhiệm với một người mà tôi không yêu!
Thực ra, lí do duy nhất khiến tôi không yêu em không phải là những điều đó mà bởi vì em… quá giống với người đó. Người con gái mà tôi đã từng yêu hơn cả bản thân mình. Tôi đã từng mang tới cho cô ấy quá nhiều hi vọng để rồi cô ấy tấm tức ra đi trong tiếc nuối. Chúng tôi cũng đã sống như vợ chồng, tôi đã nỗ lực từng ngày để cuộc sống của hai đứa tốt hơn.
Nhưng rốt cục, tình yêu và sự chân thành ấy chẳng có nghĩa gì. Cô ấy chờ đợi tôi quá lâu. Bố mẹ cô ấy không chấp nhận tôi vì tôi không xứng với gia đình họ. Mặc cho em đã từng bỏ nhà theo tôi nhưng rốt cục, em đã mất niềm tin vì tôi cần nhiều thời gian hơn nữa để làm được cho cô ấy những điều khiến cô ấy tự hào.
Cô ấy ra đi, lấy một tấm chồng và hôn nhân trở thành bi kịch. Không bi kịch sao được khi mà tim không yêu và tâm thế miễn cưỡng. Tôi nghe tin về cô ấy, thấy lòng mình đau.
Và giờ là em!
Em cũng mỏng manh, yếu đuối và yêu không cần điều kiện y như cô ấy. Nhưng em không phải mẫu người dám “đánh đu” với đời. Nếu bị tổn thương, em sẽ gục ngã. Mà tôi thì không muốn em như vậy. Thế nên, tôi tuyệt đối Không yêu em!

 Người con gái tôi không yêu - 2
Nếu bị tổn thương, em sẽ gục ngã. Mà tôi thì không muốn em như vậy. Thế nên, tôi tuyệt đối Không yêu em! (Ảnh minh họa)
Tôi đã từng hẹn hò, cặp kè mà đúng hơn là dạo chơi với nhiều cô gái khác sau khi chia tay người yêu đầu. Đó là những cuộc tình như một trò chơi mà hai người trong cuộc dám chấp nhận thất bại. Mọi thứ đến với chúng tôi nhẹ nhàng và ra đi cũng không dằn vặt lẫn nhau.
Em biết tất cả những điều đó về tôi nhưng em vẫn thầm yêu. Em lẽo đẽo chạy theo tôi mỗi ngày, lo tôi ốm, lo tôi mệt. Em làm cơm trưa cho tôi, tới nhà chăm sóc khi tôi say rượu cả ngày trời. Đổi lại, tôi chỉ gửi lại em vài câu tỉnh lạnh:
- “Anh không bắt em làm những điều này. Đừng hi vọng quá nhiều vì anh không yêu em”.
Em chẳng bao giờ trả lời tôi về những câu nói đại loại như vậy. Em chỉ luôn im lặng. Giống như thể yêu là việc của em, chỉ riêng em mà thôi.
Hơn 1 năm trời, kể từ ngày em thú nhận yêu tôi, không một ngày nào tôi không thấy em. Đôi khi sự có mặt của em làm tôi thấy phiền phức và mệt mỏi nhưng nó lại trở thành một thói quen.
Một ngày tháng 8, trời ngả sang thu, em không đi làm. Đó là lần đầu tiên tôi thấy em nghỉ!
Tôi hơi nóng ruột.
Ngày thứ hai, tôi khó chịu và bực bội. Nhưng tôi không có số của em.
Ngày thứ ba… em gọi tới! Em hẹn gặp tôi ở quán cà phê gần công ty. “Quái thật, sao tôi phải đi gặp em khi mà tôi không yêu em?” – tôi nghĩ thầm trong bụng như thế khi mà tôi đang trên đường sang quán. Tôi thấy mình khó hiểu và kì cục.
- “Anh khỏe chứ?”
- “Khỏe! Sao em nghỉ thế?”
- “Em bận việc”
- “Xong chưa?”
- “Cũng sắp rồi”
- “Uhm”
Chúng tôi chỉ nói ngần ấy câu. Cũng chẳng có gì hơn để nói cả. Tôi ngồi nhâm nhi ly cà phê.  Em nhìn đồng hồ và đứng dậy:
- “Em về đây. Nếu có thời gian, anh tới dự nhé”.
Em đặt lên bàn tấm thiệp hồng. Trong khoảnh khắc, chân tay tôi bủn rủn. Tôi đoán nó là của em nhưng ngàn lần, vạn lần tìm cách thuyết phục không phải thế.
Tôi nắm lấy tay em níu lại:
- “Em lấy chồng?”
- “Vâng, cũng phải thế thôi anh”
- “Sao lại thế…?”
Em quay lại nhìn tôi:
- “Vì anh không yêu em, nên em đi lấy chồng”.
- “Đừng”
Trong đầu tôi xuất hiện nỗi ám ảnh về người cũ. Cô ấy cũng vì muốn quên tôi mà lấy chồng. Rốt cục thì sao? Cô ấy đã khốn khổ vì cuộc hôn nhân đó.
Với em, thực ra tình cảm trong tôi là gì? Sự thương hại hay là tình yêu? Tôi sợ em sẽ khổ khi đi lấy chồng, là tình thương của một gã đàn ông từng chịu nhiều tổn thương hay sợ mất em?
- “Em đừng lấy chồng”
- “Nhưng… anh không cần em, còn người đó thì khác”
- “Đừng dùng một người để quên một người. Em sẽ khổ”.
- “Nhưng điều đó còn dễ chịu hơn nhiều việc ôm mình tình yêu không bao giờ được đáp lại”
- “Nếu anh nói, anh yêu em, em sẽ hủy cưới chứ?”
- “Anh chỉ đang thương hại em mà thôi”
- “Không, là anh yêu em”

 Người con gái tôi không yêu - 3
Hình như trong cuộc chơi này, em là người nắm luật rất chắc, bởi vì em hiểu đối thủ của mình. Em đã dám chơi và dám chịu hậu quả. (Ảnh minh họa)
Em yên lặng rồi giật tay ra khỏi tôi:
- “Kể cả thế, cũng đã quá muộn rồi. Em không thể hủy cưới. Em sẽ không bao giờ bỏ người đó”.
Tôi chết lặng nghe em nói. Tôi buông tay em ra… Em lặng lẽ bước về phía cửa. Còn lại mình tôi với tấm thiệp hồng cay đắng mà em trao. Tôi lật giở tấm thiệp, là tên em và… tên tôi.
Tôi thấy sống mũi mình cay cay, tôi lao ra khỏi quán và tìm em.
- “Em ở đây này!”
Em đứng khuất sau hàng cây trước quán để chờ tôi. Em tài quá. Em biết là tôi sẽ đau khi mất em,  biết là tôi sẽ níu kéo. Hình như trong cuộc chơi này, em là người nắm luật rất chắc, bởi vì em hiểu đối thủ của mình. Em đã dám chơi và dám chịu hậu quả.
Tôi bước tới ôm em vào lòng:
- “Mình hẹn hò nhé”
- “Em còn đang cân nhắc, vì xem ra, anh chơi trò yêu kém quá”
Tôi bật cười. Tôi thấy yêu đời. Tôi giữ tấm thiệp đó lại. Bao giờ tôi và em cưới, tôi sẽ làm mẫu y hệt thế.

Đã kết hôn hay chưa, bạn cũng nên đọc câu chuyện này!

Tôi nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt kia, dường như em cũng biết tôi định nói gì...
Những người thất bại trong cuộc sống hôn nhân là những người không nhận ra rằng, họ đã rất gần với sự thành công đúng vào lúc họ quyết định bỏ cuộc.

 Đã kết hôn hay chưa, bạn cũng nên đọc câu chuyện này! - 1
Em yêu cầu tôi nhớ lại cách tôi đã bế em vào phòng tân hôn trong ngày cưới của chúng tôi (Ảnh minh họa)
Khi tôi về đến nhà, vợ tôi đang dọn bữa tối. Tôi nắm lấy tay em và nói rằng, có chuyện này phải nói với cô ấy. Em ngồi xuống, không nói gì chỉ lặng lẽ ăn. Tôi nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt kia, dường như em cũng biết tôi định nói gì.
Quả thực lúc này tôi không biết phải mở miệng thế nào. Phải rất lâu tôi mới thốt lên được, tôi muốn ly hôn. Không quá ngạc nhiên, em chỉ hỏi nhỏ: “Tại sao?”.
Tôi tránh câu hỏi ấy, điều này đã làm em giận dữ. Em ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi: “Anh không xứng là đàn ông!”.
Đêm đó, chúng tôi đã không nói chuyện với nhau. Em muốn biết điều gì đang thực sự xảy ra với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng thật khó để đưa ra câu trả lời thỏa đáng. Chẳng lẽ phải nói thẳng rằng trái tim tôi đã thuộc về người con gái khác và rằng tôi không yêu em nữa, tôi chỉ thương hại em mà thôi.
Tôi biết mình là người có lỗi nên trong đơn ly hôn, tôi viết rõ em sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi cùng 30% cổ phần của công ty tôi. Em liếc nhìn và sau đó xé nó ra từng mảnh. Người phụ nữ đã gắn bó với tôi hơn 10 năm qua đột nhiên trở thành một người xa lạ. Cuối cùng, em cũng òa khóc, trái tim tôi cũng dằn vặt ghê gớm nhưng thực sự tôi yêu Jane – cô người tình bé bỏng của tôi rất nhiều.
Ngày hôm sau, tôi trở về nhà rất muộn và thấy em đang viết gì đó. Dù vẫn chưa ăn tối nhưng tôi không cảm thấy đói và đi thẳng vào phòng ngủ sau một ngày mệt mỏi đưa Jane đi chơi. Nửa đêm, có đôi khi tôi tỉnh dậy, vẫn thấy em ngồi ở bàn viết nhưng bây giờ với tôi, đó đâu phải là điều đáng quan tâm.
Sáng hôm sau, trong sự ngỡ ngàng của tôi, em đưa ra điều kiện ly hôn. Em không cần bất cứ thứ gì từ tôi, chỉ cần cần thông báo một tháng trước khi ly hôn và rằng, trong một tháng ấy, cả hai chúng tôi phải coi như không có chuyện gì xảy ra. Lý do rất đơn giản, con trai của chúng tôi sẽ có một kỳ thi quan trọng trong tháng tới và em không muốn con bị phân tâm bởi quyết định ly hôn của bố mẹ nó.
Ngoài ra, cũng trong một tháng ấy, em yêu cầu tôi nhớ lại cách tôi đã bế em vào phòng tân hôn trong ngày cưới của chúng tôi, rồi mỗi sáng lại bế em ra cửa phòng. Em đã khiến tôi vô cùng ngạc nhiên, có lẽ cú sốc lớn này khiến đầu óc em không còn tỉnh táo. Tuy nhiên, với những gì tôi gây ra cho em, điều này không hề khó và tất nhiên tôi đồng ý với những yêu cầu kỳ quặc ấy.
Kể từ khi tôi có ý định ly hôn, giữa chúng tôi đã không còn sự đụng chạm thể xác. Vì vậy ngày đầu tiên khi tôi thực hiện điều kiện của em, cả 2 chúng tôi đều rất ngượng ngùng. Con trai chạy theo hò reo thích thú làm cho tôi bỗng nhiên có chút gì đó đau đớn. Tôi bế em từ phòng ngủ ra phòng khách, đặt xuống cửa và em ra ngoài đợi xe buýt, còn tôi lái xe đến văn phòng. Thế là kết thúc ngày thứ nhất.
Vào ngày thứ hai, cả hai chúng tôi đã hành động tự nhiên hơn. Em dựa vào ngực tôi,  tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của em. Chợt nhận ra rằng, đã lâu tôi không còn thói quen nhìn ngắm người phụ nữ này. Có vẻ như em đã không còn trẻ nữa, những nếp nhăn trên khuôn mặt xuất hiện, mái tóc cũng đã xơ xác hơn xưa. Cuộc hôn nhân của chúng tôi đã lấy đi tuổi trẻ của em. Bỗng nhiên trong đầu tôi lóe lên câu hỏi: Tôi đã làm gì với em thế này?
Sang ngày thứ ba rồi ngày thứ tư, khi nhấc bổng em lên, tôi nhận thấy một cảm giác rất đỗi quen thuộc. Đây chính là người phụ nữ đã đi cùng tôi suốt 10 năm qua.
Vào ngày thứ năm và thứ sáu, tôi ngạc nhiên nhận ra rằng, sự thân thiết tưởng chừng ngủ quên từ lâu nay bỗng nhiên trở lại. Tôi đã không nói với Jane về điều này.
Cho đến một ngày, tôi thấy em thở dài vì mọi trang phục thường ngày dường như rộng hơn. Tôi giật mình thấy em đã gầy đi rất nhiều. Có lẽ em đã phải giấu kín rất nhiều đau đớn và cay đắng trong tim. “Bố à, đến giờ bế mẹ ra rồi kìa”, lời nói của con trai khiến tôi bừng tỉnh. Đối với nó, hình ảnh này đã trở thành một phần thiết yếu hàng ngày. Tôi ôm em trong vòng tay, bước từ phòng ngủ qua phòng khách rồi hành lang, tay em vòng qua cổ tôi nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm em thật chặt, giống như nhiều năm về trước, trong ngày cưới của chúng tôi.
Vào ngày cuối cùng, nhìn em trong vòng tay của mình, tôi khó có thể cất bước. Con trai chúng tôi đã đến trường. Tôi lái xe đi, nhảy ra khỏi xe thật nhanh quên cả đóng cửa. Tôi sợ bất cứ sự chậm trễ nào đều sẽ làm thay đổi tâm trí vì tôi đã có quyết định của mình...
Jane nhìn tôi, đầy vẻ ngạc nhiên và sau đó, sờ trán tôi hỏi: “Anh có bị sốt không?”. Tôi gỡ tay cô ấy ra: “Xin lỗi, Jane, anh sẽ không ly dị. Anh nhận ra cuộc hôn nhân của anh trở nên nhàm chán có lẽ vì cô ấy và anh không đánh giá cao những chi tiết tưởng chừng vụn vặt trong cuộc sống hôn nhân chứ không phải vì không còn tình yêu. Bây giờ anh nhận ra rằng, anh đã đưa cô ấy bước vào cuộc đời anh thì có chết cũng phải chết cạnh anh”. Jane há hốc miệng khi nghe tôi nói và đột nhiên cô ấy cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và bật khóc.Tôi bước lên thềm, Jane ra mở cửa với nụ cười tươi rói nhưng tắt ngay sau đó khi tôi đã nói với cô ấy: “Xin lỗi em, Jane, anh không muốn ly hôn nữa”.
Tôi xuống cầu thang và lái xe đi, trong lòng nhẹ bẫng.  Đi qua tiệm hoa bên đường, tôi mua một bó thật đẹp về tặng vợ. Cô bán hàng hỏi tôi muốn viết gì trên bưu thiếp, tôi mỉm cười và viết :”Anh sẽ bế em ra, vào mỗi buổi sáng, cho đến khi cái chết chia lìa”.
Tối hôm đó về đến nhà, với bó hoa trên tay và một nụ cười rạng rỡ đã rất lâu rồi bị quên lãng, tôi chạy lên cầu thang, mở cửa phòng và nhìn thấy em đang nằm đó. Tôi biết được sự thật khi đã quá muộn... thì ra, vợ tôi đã một mình chiến đấu với căn bệnh ung thư trong nhiều tháng qua, trong khi tôi quá bận rộn với Jane.
Em biết cuộc sống của mình không còn kéo dài bao lâu và cho đến ngày đó, ít nhất em muốn trong con mắt của con trai mình, tôi là một người cha tuyệt vời, một người chồng đầy lòng yêu thương.

Những cấm kỵ phong thủy hôn nhân cần nhớ năm 2015

Cần chú ý số lượng đồ vật trong yến tiệc phải có đôi có cặp, các con số đơn lẻ sẽ là điềm xấu trong cuộc sống hôn nhân sau này.
Kết hôn có thể nói là khoảnh khắc quan trọng nhất trong cuộc đời một con người, do đó cần phải chú ý đến phong thủy khi kết hôn. Cho dù là phòng cưới hay bất cứ một chi tiết nhỏ nào khi kết hôn thật ra cũng đều chịu ảnh hưởng của phong thủy. Vậy phong thủy hôn nhân năm 2015 cần chú ý kiêng kỵ những gì?


Chọn ngày lành tháng tốt

Điều cần chú ý đầu tiên trong hôn lễ chính là việc chọn ngày lành tháng tốt. Việc chọn ngày quan trọng nhất là dựa vào mệnh tướng của vợ chồng mới để quyết định, ví dụ người mệnh dương tướng hỏa, con số may mắn là 1 và 2, 4 và 5. Việc chọn ngày nên lấy những con số này làm chuẩn, sẽ có lợi cho cuộc sống hôn nhân sau này.

 Những cấm kỵ phong thủy hôn nhân cần nhớ năm 2015 - 1
Việc chọn ngày quan trọng nhất là dựa vào mệnh tướng của vợ chồng mới để quyết định

Địa điểm tổ chức hỉ sự

 Đối với nơi tổ chức hỉ sự, cần hết sức tránh các nơi không có lợi cho hôn lễ như tầng hầm hay các căn nhà dưới lòng đất, đặc biệt là hôn nhân liên quan đến cuộc sống sau này, nếu như tổ chức hôn lễ ở những nơi như vậy sẽ dễ ảnh hưởng đến sức khỏe. Tất nhiên, bên cạnh hôn lễ cũng cấm kỵ tổ chức bên cạnh các công trình kiến trúc như trường học, bệnh viện, nếu không sẽ không có lợi cho tình cảm vợ chồng mới cưới.

 Những cấm kỵ phong thủy hôn nhân cần nhớ năm 2015 - 2
Địa điểm tổ chức hỉ sự là một trong những điều quan trọng nhất trong hôn lễ

Bài trí tiệc cưới

Trong phong thủy hôn nhân, cần chú ý số lượng trong yến tiệc phải có đôi có cặp, cấm kỵ các con số đơn lẻ. Trong hôn lễ không được xuất hiện các vật phẩm có hình dáng kỳ lạ, tốt nhất là nên bày các quả bóng bay hoặc là hoa tươi. Còn các vật trang trí khác cũng không nên quá nhiều, nếu không sẽ dễ ảnh hưởng đến tình cảm sau này của vợ chồng.

 Những cấm kỵ phong thủy hôn nhân cần nhớ năm 2015 - 3
Nên trang trí tiệc cưới bằng bóng bay và hoa tươi thay vì những vật có hình dáng kỳ lạ

Đèn trong tiệc cưới

Một số người tự tổ chức tiệc cưới ở gần nhà, tự  dựng khán đài và tổ chức các tiết mục biểu diễn. Do nhu cầu của biểu diễn cần dùng ánh sáng đèn lúc sáng lúc tối, như vậy sẽ dễ khiến tình cảm của vợ chồng lúc tốt lúc xấu, hơn nữa cách trang trí như vậy cũng sẽ sinh ra sát khí, sẽ khiến cho một số người già đứng ngồi không yên, là một điềm báo không may.

 Những cấm kỵ phong thủy hôn nhân cần nhớ năm 2015 - 4
Đèn nhấp nháy tuy đẹp nhưng không thích hợp cho phong thủy hôn nhân năm Ất Mùi

Đàn ông nói dối nhiều gấp đôi phụ nữ

Nữ giới thường được cho là hay nói giảm nói tránh, ít chịu thẳng thắn, thành thật về những gì bản thân cảm thấy.

Trong khi đó, đàn ông được xem là thẳng ruột ngựa, nghĩ gì nói đó nên mới thường xuyên “nói hớ”, khiến đối tác phiền lòng. Thậm chí quý ông hầu như không biết nói dối để làm vui lòng phụ nữ. Thế nhưng một cuộc khảo sát gần đây đã chứng minh điều ngược lại: đàn ông còn lắt léo lời lẽ và nói dối nhiều hơn phụ nữ.

Theo khảo sát của Statistic Brain, chỉ có 12% người trưởng thành cho biết họ thỉnh thoảng hoặc đôi khi nói dối, trong khi có đến 80% người thường xuyên nói những điều họ cho là “lời nói dối vô hại”. 60% người nói một câu dối trá trong mỗi 10 phút thảo luận, trò chuyện.

 Đàn ông nói dối nhiều gấp đôi phụ nữ - 1

Khi phân chia những người trong nhóm được khảo sát theo giới tính, nữ giới cho thấy họ thường nói thật hơn đàn ông. Trung bình, mỗi phụ nữ nói khoảng 3 câu nói dối mỗi ngày với bạn đời, cấp trên, đồng nghiệp – trong khi đàn ông nói 6 câu nói dối mỗi ngày, con số cao hơn gấp đôi phụ nữ.
Những câu nói dối không phải lúc nào cũng có hại, nhưng điều này chứng tỏ đàn ông che giấu bản thân và nhiều khi có xu hướng lảng tránh sự thật nhiều hơn phụ nữ.
Với xu hướng ít bày tỏ cảm xúc và tránh xung đột không cần thiết, nhu cầu “nói dối” của đàn ông càng cao hơn. Theo các nghiên cứu, sự khép kín, thiếu cởi mở này là một trong những nguyên nhân phá hoại mối quan hệ tình cảm cao nhất – và với kết quả khảo sát này, đàn ông nên thực sự nghĩ lại về các câu nói không thật của mình trong ngày và tìm cách hạn chế nó trước khi nó gây ra tai hại.
 
Blogger Templates